Na and Fs's Blog

23/04/2009

Entry for April 23, 2009

Filed under: Me,My favorite,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 2:13 chiều

Loạn trí

Có những gì chờn vờn không định nghĩa

Để nhói đau trên cọng tóc mềm

Để nghĩ đến mơ hồ rối rắm

Chẳng biết là gì … chỉ thấy thật nhói đau

Có giấc mơ mỗi ngày càng lạ lẫm

Giấc mơ hoang mang toàn mây xám

Giấc mơ phủ nhạt nhòa

Những cái đích chẳng biết muốn tới gần hay chạy bỏ xa

Có nỗi nhớ về một nơi chưa đến

Về một kẻ chưa quen

Về một ngày mai, ngày kia, ngày tới …

Đến xót lòng!

15/04/2009

Đồng dao cho người lớn – Nguyễn Trọng Tạo

Filed under: My favorite,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 3:48 chiều

có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi

có con người sống mà như qua đời

có câu trả lời biến thành câu hỏi

có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới

có cha có mẹ có trẻ mồ côi

có ông trăng tròn nào phải mâm xôi

có cả đất trời mà không nhà ở

có vui nho nhỏ có buồn mênh mông

mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ

mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió

có thương có nhớ có khóc có cười

có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi.

06/03/2009

A whole new world

Filed under: Me,My favorite,My feeling,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 2:59 chiều

yfla.wrap(“This multimedia content requires Flash version 9 and above.”, “Upgrade Now.”, “http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash”, ” “);To view this multimedia content, please enable Javascript.

I can show you the world
Shining, shimmering, splendid
Tell me, princess, now when did
You last let your heart decide?

I can open your eyes
Take you wonder by wonder
Over, sideways and under
On a magic carpet ride

A whole new world
A new fantastic point of view
No one to tell us no
Or where to go
Or say we're only dreaming

A whole new world
A dazzling place I never knew
But when I'm way up here
It's crystal clear
That now I'm in a whole new world with you
Now I'm in a whole new world with you

Unbelievable sights
Indescribable feeling
Soaring, tumbling, freewheeling
Through an endless diamond sky

A whole new world
Don't you dare close your eyes
A hundred thousand things to see
Hold your breath – it gets better
I'm like a shooting star
I've come so far
I can't go back to where I used to be

A whole new world
Every turn a surprise
With new horizons to pursue
Every moment red-letter
I'll chase them anywhere
There's time to spare
Let me share this whole new world with you

A whole new world
That's where we'll be
A thrilling chase
A wondrous place
For you and me

28/02/2009

Giục giã

Filed under: My favorite,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 6:34 chiều

Cái này thấy trên blast của anh Tremolo: "Mau lên chứ, vội vàng lên với chứ". Ừm, nghe mà thích quá!

GIỤC GIÃ – Xuân Diệu

Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,
Em, em ơi, tình non đã già rồi;
Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi,
Mau với chứ! Thời gian không đứng đợị

Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới
Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa,
Nắng mọc chưa tin, hoa mọc không ngờ,
Tình yêu đến, tình yêu đi ai biết!

Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt:
Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài
Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai;
Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.

Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến;
Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành.
Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh,
Quay mặt lại: cả lầu chiều đã vỡ

Vì chút mây đi, theo làn vút gió.
Biết thế nào mà chậm rãi, em ơi?
Sớm nay, sương xê xích cả chân trời,
Giục hồng nhạn thiên di về cõi bắc.

Ai nói trước lòng anh không phản trắc,
Mà lòng em, sao lại chắc trơ trơ?
– Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ,
Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lọi;

Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.
Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm,
Anh hút nhụy của mỗi giờ tình tự.

Mau với chứ! Vội vàng lên với chứ!
Em, em ơi! Tình non sắp già rồi…

17/02/2009

Coi chừng sặc cười ;))

Filed under: Me,My favorite,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 9:41 sáng

Sapa mùa này hoa đào và hoa mận nở đẹp kinh hồn!

Cái này đã cảnh báo trước rồi đó nha!

Hôm bữa post cái hình lên, tưởng bà con xúm vô chửi rủa hai đứa SẾN chịu không nổi rồi chớ. Vậy mà không thấy ai nói gì hết trơn. Hình như là không nhận ra ai trong hình.

Nhưng mà nói thiệt nghe. Đôi khi, được Sến cũng thích như con Hến í!

Mấy tấm trên là ở Hàm Rồng.

Còn mấy tấm dưới là ở Bản. Bản Cát Cát, Lao Chải, Tả Van, Bản Hồ:

À, ở trên đó, mình quen một em Hướng dẫn viên rất dễ thương. Em nhiệt tình, nói chuyện hóm hỉnh và yêu nghề. Ai lên đó thì hú mình, mình cho số của em. Nhá! Nhanh nhanh kẻo em về Bắc Hà trồng mận!

Bạn Chích nếu muốn đi một mình chắc cũng okie. Khi nào đi, tui cho số em Nhật – em hướng dẫn viên mà tui nói đó. Đảm bảo em đó sẽ không để chuyến đi của bạn Chích buồn đâu. Rứa nghe!

Trước lúc lên tàu xuống Hà Nội, còn tranh thủ bắt xe ôm đến cửa khẩu Hà Khẩu dòm qua bên Trung Quốc một phát. Thật sự là lúc ngồi trên xe ôm cứ tưởng tượng có khi nào đó mình tham gia chiến đấu ở đây không ha, nếu có chiến sự xảy ra đó. Rồi chợt nhớ hồi học quân sự chỉ bắn giả thôi à, chưa bắn đạn thật lần nào, kiểu này, chiến đấu sao đây???

From Sapa

13/02/2009

Va-lung-tung

Filed under: Me,My favorite,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 5:35 chiều

YÊU - Huỳnh Dũng Nhân

Khi yêu nhau xin hãy đừng thề thốt

Sẽ thế này, và không phải thế kia

Không nhân chứng cũng không vật chứng

Thời gian trôi sẽ chìm khuất câu thề.

Khi yêu nhau xin hãy đừng chọn lựa

Là người này sao không phải người kia

Muôn bài tính chẳng bao giờ đoán nổi

Sao người bây giờ, không phải người xưa.

Khi yêu nhau xin hãy đừng hối hận

Tại thế này và không phải thế kia

Mọi lý do đều tự mình chấp nhận

Trong cuộc yêu ai hối hận bao giờ.


Khi yêu nhau xin hãy đừng chờ đợi

Phải lúc này mà không thể lâu hơn

Không ai biết lúc nào ta biến mất

Mặt đất này chưa chắc đã hàm ơn.

Khi yêu nhau xin hãy đừng so sánh

"Em là ta và ta cũng là em"

Ta kiêu hãnh vì biết mình tồn tại

Hơn một lần không giống thú hoang.

Khi biết yêu ta mới là ta đấy

Phải không em, chỉ duy nhất kiếp này

Khung trời hẹp chỉ tình yêu vô tội

Riêng tử tù là em đấy, anh đây.

P/S: Hình ảnh không mang tính minh họa. Sặc cười!

05/01/2009

Khoe hình

Filed under: Me,My favorite,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 3:20 chiều

Bên bờ Hồ Xuân Hương:

Trong vườn hoa Đà Lạt

Vất vả leo lên:

Phải có người đỡ xuống:

Không nhắc sợ người ta không nhớ mình tuổi con Gà hay sao?

Đi cáp treo qua Trúc Lâm Thiền Viện:

Thích loạt ảnh này lắm! Là do cái người bị tui chê "không biết chụp hình" cắm cúi chụp cho:

Ở nhà thờ Domain – mà nữ tu ở đó nói nó tên là Tu viện Mai Anh (có phải trong "Anh Chi yêu dấu" không hén?):

Dưới giàn Thiên hài:

Đằng sau lùm Xác pháo:

Mimosa:

Đà Lạt không biết là đi bao nhiêu lần, cũng không phải là yêu Đà Lạt để mà cứ mỗi năm mỗi đến như thế. Nhưng cái không khí ở Đà Lạt, phải nói: Thiệt là thích!

Đợt này, ăn nhiều, ngủ nhiều và chụp hình nhiều vô kể!

Entry for January 05, 2009

Filed under: Me,My favorite,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 9:21 sáng

Năm ngoái, đón giao thừa ở Nha Trang.

Năm nay, đón năm mới ở Đà Lạt.

Chào Năm Mới!

29/12/2008

Tuyệt!

Filed under: Me,My favorite,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 8:34 sáng

Hôm qua là một ngày Chủ nhật tuyệt vời!

Hôm qua, 28-12 là kỷ niệm 29 năm ngày cưới của ảnh chỉ. Ảnh đi đâu đó và mua hoa về tặng chỉ . Con gái nhỏ chúc mừng Ba Mẹ bằng một bữa ăn ngon .

Còn phần con gái lớn:

- Sáng sớm thiệt sớm (ý là giữa khuya á), hoàn thành cái được gọi là quyết tâm. (Vậy là xong cái được gọi là "đề cương luận văn" để hôm nay – thứ Hai nộp)

- Sáng, con gái lớn "hơi Móm" và đối tác đi gặp gỡ hai Cực Móm và đối tác, mua được cho một Cực Móm quà SN muộn và được Cực Móm này khen: "vừa và đẹp"

- Trưa, cùng Tròn Ủm đi thư giãn, nằm phè cho người ta massage mặt, đắp mặt nạ nha đam và … làm đẹp một cách bí ẩn (vậy đi, ai gặp sẽ biết – gặp rồi không biết cũng không sao). Quan trọng kết quả được khen là "đẹp hơn".

- Chiều, dắt hai "chuyên gia" đi thẩm định "hi vọng" và được 2 chuyên gia quýnh giá rất cao! Vậy là hi vọng được tiếp thêm chút lửa! Cố lên BMĐBĐN!

- Tối, coi VN đá ở cafe Cát Đằng. Um sùm không thua gì ở SVĐ! Cũng trống kèn, xoong nồi các kiểu. VN ghi bàn, được bồng lên quay mấy vòng. Bị phục vụ quán cafe tạc nước đá ướt nhẹp. Trời ơi! Sướng chết đi được! Nói thêm, hai trận rồi VN chơi rất hay và cho dù trận tối qua VN thua thì nói thiệt tui vẫn thấy vui vì VN đã đá hay hơn rất nhiều. Nhưng mà mình đã chơi hay và mình đã thắng nữa. (Kịch liệt phản đối hai thằng Mập dám nói VN … Rùa! ) Và mình đã vô địch!

- Khuya, xuống đường. Tất cả các nẻo đường đỏ rực, ai ai cũng rạng rỡ!

CHÚC MỪNG BÓNG ĐÁ VIỆT NAM! VÔ ĐỊCH RỒIIIIIIIIIIIIIIIIII!

20/12/2008

Đề cương luận văn! Hỡi ui!

Filed under: Me,My favorite,Uncategorized — nguyenthitranchau @ 6:34 chiều

Điều lẽ ra tui phải làm lúc này là hoàn tất cái đề cương luận văn mà thầy hướng dẫn hẳn là đang vô cùng khó chịu khi đến giờ này vẫn chưa nhận được email báo cáo.

Vậy đó, mà cái ngày thứ bảy nóng nực và ở nhà một mình khiến tui lười chảy thây ra và nằm phè suy nghĩ lung tung . Trên gác nóng đến mức muốn nướng tui thành gà quay. Tung dậy, xách cái máy tính xuống đất để gõ đề cương.

Trời ơi, sao mà chẳng có cảm hứng!!! Mà một cái nghiên cứu khoa học đòi hỏi trước hết là phải có cảm hứng. Bây giờ không chút cảm hứng thì làm sao. Đầu óc gì mà rỗng tuếch!!! Một đề tài liên quan đến Hội An, đến du lịch. Vậy đó, đã chọn những thứ mình yêu thích nhất rồi mà còn không tìm thấy cảm hứng thì có phải là căn bệnh lười chán đã trầm trọng đến mức nào rồi. Nhiều khi tức và ghét mình đến phát khóc! Nhưng lại vẫn không có được một động thái tích cực nào hết. Nói ra mà kinh sợ chính mình thiệt!

Hôm rồi, cũng nhân một buổi trưa nắng chang chang, tui đây không thèm ăn cơm, cũng chẳng thèm ngủ, chạy ra chợ Xì Gòn . Không biết trời trưa nắng tạo cảm hứng gì mà tui lại mua được một mớ vải cho một cơ số người yêu dấu và thấy thích thú vô cùng.

Còn cái hẹn với Bố Già để may vest mà chưa đi được, sao mà lấn cấn tùm lum chuyện. Ờ, nói tới đồ vest, tui có chuyện ni mắc cười . Tui biết có một thằng bạn cũ, hôm hắn đi hỏi vợ, hắn mặc bộ đồ vest mà người yêu cũ may cho hắn đặng mặc ngày cưới hai đứa. Cái thằng, thiệt hết chỗ nói! Sắm được cô dâu mới rồi mà có bộ đồ mới cũng không sắm nổi, có kỳ cục hông? Thôi thì thời buổi lạm phát, kinh tế khó khăn!

Quyết định lôi hình Hội An ra coi. Lấy cảm hứng viết Đề cương cái coi!

Từ lâu rồi, luôn có kế hoạch rằng hình đám cưới của tui đó, nhất định là sẽ chụp ở Hội An. Em Ếch Đẹp, có chịu làm phô-tô-gờ-ráp-phơ không?

Nhớ series hình đầu tiên của mình ở Hội An là chuyến tham quan chú Thịnh dắt cả nhà đi vì không thể là dân phố cổ mà không biết gì về phố cổ. Lúc đó em Pho mới 2 tuổi, chạy lủm chủm, lúc đó Tròn Ủm học lớp 5, mình học lớp 7. Ba đứa đi với chú Thịnh – dì Hà, chú Thịnh làm hướng dẫn viên luôn. Chú Thịnh siêu thiệt, cái gì cũng biết hết. Hôm nay là 100 ngày của chú!!!

Series hình thứ 2 là lúc dắt tụi nó về chơi, chơi cả nửa tháng trời, lê lết hết Hội An, Đà Nẵng và cả Huế. Chuyến đi chơi mà bây giờ mỗi lúc cả đám gặp nhau là lại nhắc tới hoài không chán.

Ừ chuyến đi chơi đó… Để có đứa lấy tình cảm của mình mà cân đong đo đếm trái tim người khác. Để rồi quay lưng với một người, để rồi đến với một người khác.

Thời gian! 5 năm, không dài không ngắn nhưng đủ để có nhiều đổi thay…

Cuộc sống dường như sẽ bao dung, sẽ mang đến những điều phù hợp hơn, tốt đẹp hơn cho những ai biết bao dung cuộc sống. Ừ thì, sống trong đời sống cần có một tấm lòng … dù chỉ là để gió cuốn đi.

Nếu không bao dung làm sao một người phụ nữ có thể chấp nhận làm vợ người đàn ông mà cô ta từng lăng mạ và thề sẽ không nhìn mặt kẻ hèn hạ đó? Nếu không bao dung làm sao một người đàn ông lại có thể yêu người phụ nữ mà anh ta từng tin rằng anh ta chỉ đến với cô ấy bằng sự lợi dụng cho những nhu cầu cá nhân? Lòng bao dung và sự tha thứ mang con người ta đến với nhau và đến với hạnh phúc. Và sự lừa dối sẽ đánh đổ tất cả nếu không có lòng bao dung nâng đỡ và cứu vớt.

Hehe, thật ra, nếu không bao dung làm sao mà tin được rằng có tình yêu tồn tại giữa hai con người như thế. Họ hoàn toàn có thể đến với nhau vì đúng bằng những lý do như rằng sự mất mát không thể cứu chữa, như rằng sự lợi dụng … À không, tui thật sự tin là họ yêu nhau và thật sự cầu mong không có bóng dáng lừa dối nào tồn tại ở đó, chúc phúc cho lòng bao dung tồn tại.

Tui biết có một người, đã sống và chờ đợi một tình yêu để rồi nhận ra đâu đó tồn tại sự lừa dối. Người đó chỉ có một tiếc nuối duy nhất, rằng phải chi khi đã đổi thay thì con người ta nên biết chấp nhận và thừa nhận. Tình yêu là thứ mà người ta không thể dùng lý trí để níu kéo. Khi đã không còn yêu, hãy dũng cảm nói chia tay và chấp nhận chia tay.

Chấp nhận chia tay khi bạn vẫn còn yêu không bao giờ là một việc dễ dàng. Đầu tiên, nó đau đớn như có thể chết đi là việc dễ dàng nhất. Bạn không thể nào tin được rằng người kia có thể không còn yêu mình, bạn cố níu kéo. Nhưng bạn càng níu kéo, chỉ càng làm người kia thương hại. Mà thứ bạn cần có phải đâu là lòng thương hại? Hãy dũng cảm chấp nhận chia tay! Có thể sẽ đau đớn, sẽ căm hận, thậm chí mất hết lòng tin và đôi lúc tưởng chừng không bao giờ có thể yêu thêm lần nữa.

Khi người đó nói không còn yêu bạn nữa mà muốn chia tay để đến với một người khác – một người mà người đó đang yêu. Bạn biết không, hãy cảm ơn người đó vì đã thật lòng, vì đã không lừa dối bạn. Cảm ơn người đó vì đã nói chia tay với bạn trước khi đến với người khác. Cảm ơn người đó vì đã tôn trọng bạn, tôn trọng người khác và tự trọng. Hãy chấp nhận chia tay và dũng cảm vượt qua nỗi đau. Bởi thứ bạn cần là một tình yêu, và khi đã không còn yêu, bạn cần gì giữ người đó lại nữa. Chắc chắn rằng một người thật sự yêu thương bạn sẽ xứng đáng với bạn hơn.

Hãy bao dung hơn để chính cuộc sống của mình nhẹ nhàng. Tại sao chỉ vì một thất bại trong tình yêu mà bạn lại nhìn cuộc sống khắt khe đến vậy? Tại sao bạn lại căm hận một người chỉ vì người đó không còn yêu bạn?

Thật may mắn khi họ đã nói chia tay bạn lúc không còn yêu bạn nữa. Không còn yêu mà vẫn lừa dối bạn, để bạn yêu thương lo lắng cho họ trong khi họ đi yêu người khác. Hay thậm chí họ nói yêu bạn nhưng vẫn chia tay bạn vì họ cần danh vọng và tiền bạc hơn … Thì ôi trời ơi! … Nhưng kể cả với điều đó đi nữa, thì tui biết, người ta vẫn có thể tha thứ. Bởi thật giản đơn rằng, cuộc sống của chúng ta là do chính chúng ta lựa chọn và quyết định. Tha thứ để chính cuộc sống của mình nhẹ nhàng hơn.

Nếu sau khi chia tay, bạn không thể làm bạn với yêu thương đã trở nên xa lạ đó thì cũng đừng để cuộc sống của họ ảnh hưởng xấu đến cuộc sống của bạn. Hạnh phúc của mỗi người phần lớn là do chính mình quyết định.

Thiệt là chẳng ra làm sao nếu cứ mỗi lúc thấy người yêu cũ hạnh phúc thì bạn lại đau khổ. Họ liên quan gì đến bạn nữa đâu? Họ biết tìm cho họ hạnh phúc, tại sao bạn thì không?

Quanh bạn còn gia đình, còn bạn bè, ai cũng yêu thương và quan tâm đến bạn, mong cho bạn hạnh phúc. Bạn đau đớn, họ cũng đau đớn, bạn căm hận, họ cũng căm hận. Nhưng đến một lúc nào đó, nếu bạn cứ kéo dài tình trạng tiêu cực thì … ai mà chịu cho nổi nữa? Người ta sẽ phát chán ngán với bạn, thậm chí còn thấy thương hại bạn.

Nói túm lại là gì? Thất tình là một trạng thái thật tệ, nhưng đừng biến mình thành kẻ đáng thương. Hãy dũng cảm chấp nhận. Cũng để chúng ta biết rằng, tình yêu không hoàn toàn là một vĩnh viễn. Nó đến được thì nó cũng đi được. Chỉ cần khi yêu, hãy yêu hết mình và chân thật. Khi đã không còn yêu, hãy dũng cảm chia tay. Cuộc sống là một con đường dài. Tình yêu là một cuộc kiếm tìm không mỏi mệt. Thậm chí có người phải tìm cả cuộc đời (mà vẫn tìm không ra hay là tìm ra quá nhiều, hi hi). Ôi, thiệt là thú vị. Hãy lao vào cuộc sống và tận hưởng đi. Hãy luôn mở rộng trái tim mình với cuộc sống. Thà bị lừa dối còn hơn là không tin ở con người (vĩ nhân nói chi mà vừa ngu lại vừa đúng thấy ớn vậy trời!!!). Vì thế mà hãy tin và hãy yêu. He he, khi nào hết yêu thì hết tin thôi. Lại yêu thêm một tình yêu mới, có lại một niềm tin mới. Vậy đi nha!

Nói thiệt là tui ghét thấy bạn thất tình như vậy lắm lắm lắm!

Tất nhiên mỗi người có một lựa chọn sống riêng. Có người chọn công việc, có người chọn học hành, có người chọn gia đình, bạn bè, du lịch… Còn như tui nè, hồi thất tình tui lao vào yêu như điên, hết trai này tới trai khác, cho đến khi có một trai giang-hồ-hiểm-ác quyết định chấm dứt chứng mê-trai-sa-đọa của tui bằng một nhát-búa-của-Thiên-Lôi, sét quýnh đó, thì tui sợ quá và ngưng. Mà nói thiệt, để chữa vết thương của tình yêu thì tốt nhất chính là một tình yêu mới. Xiệt đó!

ÔI! ĐỀ CƯƠNG LUẬN VĂN! (Híc! Có ở đâu cho làm Luận văn đề tài: Nói nhảm về tình yêu hông? Cho tui đăng ký!)

Trang sau »

Theme: Rubric. Blog at WordPress.com.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.