Sáng nay dậy sớm, và bạn trai qua sớm nên hai bạn rủ nhau đi bộ đi ăn sáng rồi đi siêu thị. Đi siêu thị mua sữa, mua yaourt, mua snack, mua quà đầy tháng cho Mía, mua quà SN cho Liên, Trúc, Tính. Kết quả là ngoài những thứ cần mua thì mua được thêm áo đầm mới cho 2 chị em bạn gái, áo mới cho 2 anh em bạn trai, một bộ pirama cho ông Nội, một bộ đồ Susu cho Susu. 
Mua xong đồ thì cũng đến trưa, bạn trai lúc đó đã về nhà trước vì có khách. Bạn gái bụng đói meo, dòm người ta ngồi ăn đông đúc ở hàng ăn Siêu thị mà càng thêm đói dữ. Đã vậy còn phải lê lết đi bộ về nhà với đôi chân đau (hậu quả của té-lầu, chi tiết lát nữa kể) cộng thêm bịch đồ đầy nhóc, mà đó là bạn trai đã mang về phần lớn rồi.
Về nhà thấy quên mua yaourt, vậy là rủ bạn trai qua siêu thị ăn cơm rồi mua yaourt luôn.Rủ xong, đồng ý xong thì… hai đứa cùng than buồn ngủ. Buồn ngủ thì nằm lăn ra giữa nhà đó mà ngủ liền chứ còn sao nữa.
Khi tỉnh dậy thì trời đang mưa to – rất rất to. Bạn gái thủ thỉ: "tắm mưa không?", bạn trai trả lời: "về bịnh đó", bạn gái quay đi…, bạn trai năn nỉ…
Nãy giờ chỉ là nói loanh quanh, giờ mới là điều bạn cần kể nè:
Xe đang bon bon lội dòng-sông-đen-và-thúi trên đường Phạm Ngũ Lão, thì bạn gái thấy lá xanh hoa vàng từ từ rơi xuống, bạn gái: "Á…" thiệt là to. Sau đó: đứng hình! 2 bạn và chiếc xe đang lọt thỏm trong vòm lá xanh và hoa vàng rực rỡ.
Nghe tiếng rên la, dòm vô trong sâu vòm lá đó, thấy 2 người khác nữa đang lòm còm bò ra, còn chiếc xe của họ vẫn còn kẹt lại trong đó.
Nói rõ ra nè, là cây điệp trên đường Phạm Ngũ Lão bị bật gốc. Bạn gái không hiểu vì sao rõ ràng cái cây đang từ từ đổ xuống mà bạn trai thì cứ ung dung phóng xe tới. Tới lúc bạn trai hiểu ra thì 2 bạn đã bị cây đè rồi. Vẫn ngồi nguyên trên xe và không hề có thương tích gì xãy ra hết. Hai bạn chỉ việc đẩy xe ra rồi … vi vu tiếp tục sự nghiệp "tắm mưa".
Còn có thêm sự kiện mất chìa khóa xe nữa chứ – mất gần nửa tiếng tìm trong vô vọng. Định bắt xe ôm về nhà lấy chìa khóa sơ-cua rồi, vì ướt mem, taxi nào mà cho đi, thì ngay lúc đó một giang-hồ-nhí đã thông báo rằng nhặt được và trả lại cho anh chị. Giang-hồ-nhí chừng 15, 16 tuổi, xăm hình đầy người, chửi thề liên tục nhưng … lại sợ cóc 
Túm lại là 2 bạn đã bị cây đè nhưng lại không hề gì hết ngoài việc lá và hoa điệp bám đầy người từ đầu tới chân, cứ y như chui từ bụi nào ra 
Sau khi tắm mưa xong 2 bạn cũng nhớ ra là mình chưa hề ăn trưa hay mua yaourt gì cả. Tự nhiên nhớ ra thấy đói không chịu nổi!…
Bây giờ kể chuyện té lầu. Sáng hôm qua, bạn ngủ dậy rất sớm. Lúc đi xuống cầu thang, không hiểu sao lại có ý nghĩ: "thay vì đi, sao mình cuộn tròn lại lăn xuống cầu thang", càng không hiểu sao khi hình dung ra cảnh đó lại thấy mình vẫn sẽ an toàn. Xong! Nghĩ vậy thôi.
Đang tập thể dục thì nghĩ ra một chuyện, chạy lên gác nhắn tin cho em gái, rồi chạy xuống.
Lại tập thể dục, lại nghĩ ra chuyện khác, lại lên gác nhắn tin cho em gái, rồi chạy xuống.
Lại tập thể dục, nghe chuông điện thoại Tròn Ủm đổ, chạy lên gác nghe máy cho Tròn Ủm vì nhỏ đang tắm. Nhưng lần này thì không chạy xuống nữa…
Làm một cái dzéo…dzéo…dzéo… lao từ trên gác (chưa kịp xuống bậc thang nào) xuống tới đất luôn. Tiếp đất bằng việc đập cằm và 2 cái cùi chỏ vào cửa sắt RẦM, và đập 2 đầu gối xuống sàn. Chu choa là ê ẩm. Nhưng không sao, thật sự là chỉ trầy xướt không đáng kể. Có điều cú trượt của bạn khác với bạn nghĩ ban đầu ở chỗ, bạn chẳng hề cuộn tròn để lăn xuống, mà bạn trượt xuống trong tư thế thẳng tưng 
Chu choa! Y như đóng phim hành động.
Entry này là hậu quả của việc bạn đã ngủ trưa nhiều quá nên đến giờ vẫn chưa buồn ngủ tối. Nói vậy chớ đi ngủ đây, vì mai có cái độ lớn! Mía! Liên! Trúc! Tính!…